Maguire và cú ngoặt bóng của Wan-Bissaka

Không hẳn Manchester United mạnh hơn Chelsea trong trận đấu ở vòng 26 Ngoại hạng Anh. “Quỷ đỏ” thắng chỉ đơn giản vì bóng đá là môn thể thao của khoảnh khắc.

Huấn luyện viên Frank Lampard của Chelsea kêu gào về phương pháp VAR rất nhiều sau trận đấu trên sân Stamford Bridge vào rạng sáng 18/2 (giờ Hà Nội). Tuy vậy, điều đó vô ích bởi không có bất kỳ tòa án nào đứng ra phán xử cho chiến lược gia người Anh. Chelsea gục ngã bởi họ không may, còn MU tỏ ra sắc sảo hơn trong những khoảnh khắc quyết định.

Khoảnh khắc quyết định của MU là khi trọng tài Anthony Taylor không rút thẻ đỏ với Harry Maguire sau tình huống đạp vào người Michy Batshuayi. Mới trước đó không lâu, Son Heung-Min của Tottenham Hotspur cũng có pha bóng gần giống vậy với Antonio Rudiger và phải nhận thẻ đỏ. Lần này, Maguire may mắn hơn Son.

Cũng bởi trung vệ người Anh còn đứng trên sân, anh tỏa sáng với pha đánh đầu dũng mãnh ấn định chiến thắng 2-0 cho MU. HLV Lampard đay nghiến quyết định của trọng tài. Nhưng biết sao được, đôi khi rất khó để tìm lời giải thích từ trọng tài.

“Harry Maguire lẽ ra phải nhận thẻ đỏ. Và rồi anh ấy ghi được bàn thứ hai. Trận đấu cũng thay đổi luôn”, HLV Lampard thốt lên trong nghẹn ngào.

Trong cuộc đại chiến giữa hai thế lực hoàng kim một thời của nước Anh, Chelsea tỏ ra lấn lướt hơn MU. Họ tung ra 17 pha dứt điểm, gần gấp đôi đối thủ. Song, kết quả trận đấu không dựa trên cuộc chạy đua của những thống kê, mà được quyết định bởi khoảnh khắc. Đó có khi là một tình huống xuất thần, kiểu cú ngoặt bóng thay đổi thế giới như Johan Cruyff.

Aaron Wan-Bissaka của MU làm tốt điều đó. Chỉ với cú ngoặt bóng bất thình lình, anh loại bỏ được Cesar Azpilicueta. Pha bóng ấy trở thành khoảnh khắc thay đổi số phận trận đấu. Tình huống treo bóng vào khu vực cấm địa của Wan-Bissaka để Martial ghi bàn như nét chấm phá cuối cùng tạo ra sự hoàn hảo cho bức tranh tuyệt đẹp.

MU không hay hơn Chelsea, nhưng họ cần những khoảnh khắc như vậy để có được chiến thắng kép trước đối thủ ở giải quốc nội kể từ mùa 1987/88. Không ai tin thầy trò Solskjaer làm được điều đó trong bối cảnh mới thắng 1 trận tại giải Ngoại hạng từ đầu năm 2020 và không ghi được bàn nào sau 270 phút gần nhất.

Trên ESPN, phóng viên Rob Dawson nhìn thấy một sự mông lung trong hình ảnh MU lúc này. Vào những lúc chạm đáy sự thất vọng, họ lại bừng tỉnh, tạo ra những kết quả đáng kinh ngạc. Điều này diễn ra hồi tháng 10 năm ngoái khi “Quỷ đỏ” xuất sắc cầm hòa được Liverpool sau chuỗi 5 trận liên tiếp không biết đến hương vị chiến thắng.

Tới tháng 12, họ lại đánh bại Tottenham Hotspur và Man City sau khi liên tiếp để mất điểm trước Sheffield United và Aston Villa. Đó như một trò đùa. MU có thể làm được điều tưởng chừng như bất khả thi trước Tottenham, Liverpool hay Man City, nhưng rồi vào một ngày kia họ lại sớm đánh mất những tích cực đã tạo ra bằng các thất bại rất xấu hổ.

Đêm ở London, chiến thắng trước Chelsea mở ra cơ hội cho MU trong cuộc đua giành vé dự Champions League. Những gì dàn sao “Quỷ đỏ” thể hiện cho thấy ý chí và quyết tâm thay đổi tình hình của họ chưa cạn kiệt. Tuy nhiên, MU cần nhiều hơn những trận đấu thế này, và từng cầu thủ phải tự tạo ra khoảnh khắc quyết định như Wan-Bissaka.

Tình huống Aaron Wan-Bissaka ngoặt bóng loại hậu vệ Chelsea trở thành bước ngoặt trận đấu.

Trong kỳ chuyển nhượng mùa đông, MU có Bruno Fernandes, người hòa nhập khá nhanh với CLB. Tân binh Odion Ighalo cũng mang tới điểm tích cực với pha bóng uy hiếp khung thành Willy Caballero của Chelsea. Thực lực của “Quỷ đỏ” giờ đã khác. Họ kém xa Liverpool, nhưng đủ sức đua tranh với nhóm dự Champions League.

Man City đã bị UEFA cấm dự cúp châu Âu trong 2 mùa tiếp theo. Thời cơ lúc này mở ra cho những đội đứng thứ 5 tại Ngoại hạng Anh. MU vẫn chưa bị bỏ lại quá xa so với mục tiêu cán đích trong nhóm dự Champions League. Thắng Chelsea, sức ép giờ được gỡ bỏ khỏi Solskjaer và chuyển đến Lampard.

MU cần tận dụng tối đa lợi thế này và đừng để những khoảnh khắc của Wan-Bissaka hay Maguire trở thành vô nghĩa.